Nằm xuống mà cổ và lưng rút lại vì mỏi. Còn 3 tiếng nữa để ngủ mà tui lại đang nằm ngắm anh chồng thở đều đều bên cạnh đây. Ngay cả khi anh ý đang ở ngay sát bên, hơi thở phả vào tai tôi thì tôi vẫn thấy nhớ và yêu anh ấy quá.

Cứ ngồi xuống học bài là đầu óc lại đầy ắp ý tưởng đi buôn, lại nóng máy k tập trung đc gì cả. Bi giờ cái anh Thor đừng đi chơi nứa, anh về với mama đi để mama tăng 200% hứng thú làm việc. M đang sống trong những ngày nhàn hạ nhất từ trc tới nay vì đc ở nhà chỉ lo học và buôn bán vớ vỉn chi tiêu cho bản thân. Ở nhà quanh quẩn cả ngày nhưng m cũng chẳng thấy buồn lắm vì xem, đọc được quá nhiều người/ thứ inspiring mà. Chỉ tội suốt ngày lên cơn thèm anh Thor.

(Source: sarnain)

tưởng điểm chỉ toẹt cái xong hóa ra lắm vấn đề thế. nào ngày tháng, nào lễ lạt, nào tài chính. tưởng bay về vui vầy với cả nhà và bạn bè cái xong, ai dè lắm người phại mời, lắm tèng phại tiêu thế. thôi ứ mời ngta nữa, đám cưới cụa mình mình tự quyết k đc a. tưởng kịch cái xong hóa ra muốn bé bì thì lắm thủ tục lắm planning thế. 

hị :(

Càng ngày càng nhận ra kiến thức là vàng bạc, kiến thức là kho báu không ai có thể tước đi được của mình. Chưa bao giờ học hết mình, học say mê đến thế. Đi chậm cũng được, khởi đầu thất bại cũng được, miễn là biết đang đi đúng hướng cái đầu mách và trái tim chỉ. Cứ đi rồi sẽ đến nhỉ?

đóa hoa của lòng tui
Bây giờ chỉ ước được làm việc bên cạnh đóa hoa thôi đó. Chắc chắn là chỉ mỗi thằng ôm một cái máy tính làm việc thôi vì đóa hoa cũng đang chạy deadline mà tui thì cũng còn một nùi việc trước mắt. Bây giờ cái già nó đuổi đến mông rồi, không ước rảnh việc rỗi hơi mà nghèo trơ xác ra nữa, giờ muốn làm việc chăm chỉ để có tiền mua tã mua sữa cho bé bì. Sợ lắm (trộm vía, nhỡ may) năm nữa bé bì về, má mì không có thời gian và sức khỏe để đi làm kiếm tiền nuôi bé bì nữa, chẳng lẽ cho đóa hoa kia gánh cả tạ thịt là má mì và bé bì đây. Còn bà nội bé bì, còn cô Thơ cô Diệp, ai lo cho các cô đây. Thiệt tình là má mì đang vãi cả xì choét ra đấy bé bì ạ, hầy :( Bé bì biết là má mì không bao giờ muốn phụ thuộc vào ai hết mà. đành rằng là đóa hoa kia sẽ lo cho tạ thịt là chúng ta, nhưng câu hỏi vẫn là còn các cô, ai lo cho các cô đây?
Thời gian thì gấp rút mà chuyện chi chi cũng khó. Thôi chẳng dám kêu, ai thì cũng sẽ có những giai đoạn khó khăn trong cuộc đời. Mình vẫn còn may lắm vì lúc nào cũng có các mẹ bên cạnh nâng đỡ, các em thì ngoan ngoãn chăm chỉ làm việc đỡ đần. Lại còn có đóa hoa kia ngày ngày kéo cày kiếm tiền, rồi chăm lo cho chị em mình. Khó khăn thì ai cũng khó khăn cả, mình đã có cả mấy rương kho báu quý giá nhất trên đời, còn than vãn chi đây? Thôi cái thằng Bun là mình cố lên nhỉ, qua cái năm tuổi này, năm sau đón bé bi về rồi mọi chuyện sẽ dần dần đâu vào đấy. Má mì chờ bé bì chờ bé bì từng phút, từ rất nhiều năm nay rồi. Sự nghiệp lớn nhất của má mì, hột vịt lộn của má mì…

đóa hoa của lòng tui

Bây giờ chỉ ước được làm việc bên cạnh đóa hoa thôi đó. Chắc chắn là chỉ mỗi thằng ôm một cái máy tính làm việc thôi vì đóa hoa cũng đang chạy deadline mà tui thì cũng còn một nùi việc trước mắt. Bây giờ cái già nó đuổi đến mông rồi, không ước rảnh việc rỗi hơi mà nghèo trơ xác ra nữa, giờ muốn làm việc chăm chỉ để có tiền mua tã mua sữa cho bé bì. Sợ lắm (trộm vía, nhỡ may) năm nữa bé bì về, má mì không có thời gian và sức khỏe để đi làm kiếm tiền nuôi bé bì nữa, chẳng lẽ cho đóa hoa kia gánh cả tạ thịt là má mì và bé bì đây. Còn bà nội bé bì, còn cô Thơ cô Diệp, ai lo cho các cô đây. Thiệt tình là má mì đang vãi cả xì choét ra đấy bé bì ạ, hầy :( Bé bì biết là má mì không bao giờ muốn phụ thuộc vào ai hết mà. đành rằng là đóa hoa kia sẽ lo cho tạ thịt là chúng ta, nhưng câu hỏi vẫn là còn các cô, ai lo cho các cô đây?

Thời gian thì gấp rút mà chuyện chi chi cũng khó. Thôi chẳng dám kêu, ai thì cũng sẽ có những giai đoạn khó khăn trong cuộc đời. Mình vẫn còn may lắm vì lúc nào cũng có các mẹ bên cạnh nâng đỡ, các em thì ngoan ngoãn chăm chỉ làm việc đỡ đần. Lại còn có đóa hoa kia ngày ngày kéo cày kiếm tiền, rồi chăm lo cho chị em mình. Khó khăn thì ai cũng khó khăn cả, mình đã có cả mấy rương kho báu quý giá nhất trên đời, còn than vãn chi đây? Thôi cái thằng Bun là mình cố lên nhỉ, qua cái năm tuổi này, năm sau đón bé bi về rồi mọi chuyện sẽ dần dần đâu vào đấy. Má mì chờ bé bì chờ bé bì từng phút, từ rất nhiều năm nay rồi. Sự nghiệp lớn nhất của má mì, hột vịt lộn của má mì…

Dạo này chỉ nghĩ được đến 2 chữ: money và survive. Cần tiền để sinh tồn và cần phải sinh tồn để tiếp tục kiếm tiền. Thế nên biết bao chuyện đất nước, chuyện gia đình, chuyện người nọ người kia đặt điều, chuyện nhảm nhỉ đâm ra lại không thể để ý được gì. Dồn toàn tâm toàn ý vào công việc thật ra lại là cách thiền tốt nhất. Nó vừa giúp tôi một cách thực tế nhất là có tiền bạc để giải quyết những vấn đề khác, vừa giúp tôi rèn luyện tinh thần một cách không cần quá cố gắng. Tôi học được cách nhẫn nhịn khi nghe người khác đặt điều ảnh hưởng đến danh dự của mình. Vì tôi thường suy nghĩ chậm hơn người khác nên quỹ thời gian có hạn một ngày của tôi cần được dùng triệt để để giải quyết nhiều vấn đề. Vì thế tập trung vào công việc giúp tôi gạt được chuyện thị phi sang một bên và ngăn mình được khỏi những suy nghĩ sân hận. Lúc tôi ngớt công việc thì cơn bực tức cũng vơi được ít nhiều. Tôi bắt đầu tỉnh táo để hiểu ra tôi nên tìm cách giải quyết tận gốc những điều thi phi đó hơn là buông lời nóng giận để xả tức cho bản thân mà chẳng có lợi gì. Do mỗi ngày tôi chỉ cho phép mình cập nhật tin tức 1 tiếng thức dậy sớm buổi sáng, tôi vô tình được tách ra khỏi dòng chảy cảm xúc ồ ạt của đám đông, tôi đứng ngoài quan sát nhịp điệu cảm xúc của họ. Tôi bắt đầu tin vào cảm xúc cá nhân rất thật,rất người và rất khác đám đông của chính mình, tôi bắt đầu cho phép mình ích kỷ, được toàn tâm nghĩ cho bản thân và những người thân yêu trước khi nghĩ đến cái cao xa vĩ mô hơn. 
Ôi giời thì ra tôi buồn ngủ quá, tôi viết ngắt quãng chẳng thoát đc ý như một con dở hơi. Thôi tôi đi ngủ đây đã. Cuối tuần đc 2 cái của nọ này ôm hôn rối rít thật là tuyệt. Tôi xin hết mai viết lại và viết tiếp.

Dạo này chỉ nghĩ được đến 2 chữ: money và survive. Cần tiền để sinh tồn và cần phải sinh tồn để tiếp tục kiếm tiền. Thế nên biết bao chuyện đất nước, chuyện gia đình, chuyện người nọ người kia đặt điều, chuyện nhảm nhỉ đâm ra lại không thể để ý được gì. Dồn toàn tâm toàn ý vào công việc thật ra lại là cách thiền tốt nhất. Nó vừa giúp tôi một cách thực tế nhất là có tiền bạc để giải quyết những vấn đề khác, vừa giúp tôi rèn luyện tinh thần một cách không cần quá cố gắng. Tôi học được cách nhẫn nhịn khi nghe người khác đặt điều ảnh hưởng đến danh dự của mình. Vì tôi thường suy nghĩ chậm hơn người khác nên quỹ thời gian có hạn một ngày của tôi cần được dùng triệt để để giải quyết nhiều vấn đề. Vì thế tập trung vào công việc giúp tôi gạt được chuyện thị phi sang một bên và ngăn mình được khỏi những suy nghĩ sân hận. Lúc tôi ngớt công việc thì cơn bực tức cũng vơi được ít nhiều. Tôi bắt đầu tỉnh táo để hiểu ra tôi nên tìm cách giải quyết tận gốc những điều thi phi đó hơn là buông lời nóng giận để xả tức cho bản thân mà chẳng có lợi gì. Do mỗi ngày tôi chỉ cho phép mình cập nhật tin tức 1 tiếng thức dậy sớm buổi sáng, tôi vô tình được tách ra khỏi dòng chảy cảm xúc ồ ạt của đám đông, tôi đứng ngoài quan sát nhịp điệu cảm xúc của họ. Tôi bắt đầu tin vào cảm xúc cá nhân rất thật,rất người và rất khác đám đông của chính mình, tôi bắt đầu cho phép mình ích kỷ, được toàn tâm nghĩ cho bản thân và những người thân yêu trước khi nghĩ đến cái cao xa vĩ mô hơn. 

Ôi giời thì ra tôi buồn ngủ quá, tôi viết ngắt quãng chẳng thoát đc ý như một con dở hơi. Thôi tôi đi ngủ đây đã. Cuối tuần đc 2 cái của nọ này ôm hôn rối rít thật là tuyệt. Tôi xin hết mai viết lại và viết tiếp.

Khi chân ngta đang đau, người ta chỉ nghĩ đc đến cái chân đau của mình thôi. Giờ mình chẳng nghĩ đc cái gì khác, thật tình, dù cho người người sục sôi, bạn bè xung quanh sục sôi. Thôi thì mỗi cá nhân vững chãi làm nên một tập thể vững chãi. M chữa “cái chân đau” rồi đứng lên đường hoàng đã nhỉ. Ngủ thoai, cố lên, anh bạn trai cuối tuần còn nấu bún riu cho tui cơ mà :D

Khó khăn cứ chồng chất khó khăn. Giờ có chương trình nào “Làm giàu vãi cả khó” thì mình sẽ không đắn đo gì đi thi ngay. Mẹ thì hay thương hay bảo “Khổ thân mới tí tuổi mà đã phải lo toan bao nhiêu thứ”. Lời đấy làm mình cảm thấy được an ủi, nhưng cũng làm cái ý chí của mình nó mềm nhũn ra trong lúc nó không được phép như thế. Hôm nay nói chuyện vài câu kể khổ với mẹ Phương, mẹ Phương bảo “Ừ mỗi người có một khó khăn riêng, chúng ta đều đang ở những chiến tuyến khác nhau. Thôi thì mỗi người cùng cố gắng.” Thấy đúng là như thế, ai cũng đang gồng sức lên cố gắng từng ngày, mình không được kêu nữa, cắm đầu vào mà làm việc đi thôi. Mỗi ngày con em thức dậy nó đều bảo, lúc nào nó cũng nghĩ đến cửa hàng, mở mắt ra đã nghĩ, hôm nay làm gì bán gì ra làm sao. Hôm trước nó còn kêu nó nghĩ nhiều quá sẽ bị đứt mạch máu não mất haha. Mấy đứa biết lo biết nghĩ quá, mình lại càng cảm thấy không được phụ công của mấy đứa. Anh bạn trai cũng nhiều việc và mệt mỏi cả về đầu óc và sức khỏe. Ai cũng đang chiến với anh đời hết mình, anh đời còn khỏe quá, vật hết thảy một loạt chúng em. Nhưng mà thôi em không được thông minh lắm thì em chơi trò đánh dai vậy. Cứ ngày nào cũng cố cũng cố thì sẽ đến lúc anh ghét éo thèm chấp cái loại như em, anh cho em nghỉ ngơi một téo anh nhỉ?

Anh ta lúc nào cũng lo cho chị bạn gái như thế, mặc dù chị ý rối bù lên như thế kia. Anh ta đang không có xe mà hôm chị ý mở hàng, trời thì mưa gió mịt mùng như thế, anh ta nhảy xe bus sớm từ đầu kia thành phố giúp chị rồi lại lao đi làm, đến chiều làm xong lại lao về giúp chị đóng hàng. Lúc chị đang chực khóc vì gặp rắc rối do lỗi của chị, anh ta bình tĩnh “Thôi lát nữa khóc, bây giờ có việc mình phải giải quyết cho xong đã.” Chị nghĩ đúng thế, bây giờ không phải là lúc giở thói đàn bà hơi tí là đã nhũn ra chả được việc gì. Chị quẹt quẹt hai cái rồi nghĩ cách giải quyết. Hôm đấy là sinh nhật anh ta, và suốt cả mấy hôm sau nữa, chị vẫn chẳng có thời gian cho anh. Chị chỉ được mỗi cái nết là có chuyện lại gọi cho anh khóc thút thít. Mãi mới gặp được anh, chị lại được anh chăm như đứa trẻ con. Anh mua quà bánh cho chị (hơn cả trẻ con!), anh lao vào ôm đầu hôn mãi lên trán chị. Anh nói anh thương chị lắm, anh chỉ mong anh được sớm chăm lo cho chị và các em. Anh hỏi. Chị không trả lời gì cả, chị cứ muốn anh hỏi mãi, chị thích thế. Chị nghĩ đứa nào chả thích thế. Lúc anh chị nấu cơm tối chờ mẹ anh về, anh đeo tạp dề tíu tít dọn dẹp, prep đồ vui như đứa trẻ. Anh chị cùng nhau nói chuyện ở đây chuyện ở kia, chuyện cuộc sống của anh chị, chuyện của anh giờ là của chị, chuyện của chị từ xưa đến nay thì vẫn là của anh hehe. Mẹ về anh vui tíu tít vì nhà đông người, cùng ăn tối với nhau thật là vui. Nhà anh chỉ có 2 người, anh chẳng mấy khi được hưởng không khí gia đình như thế. Thấy anh vui quá, chị lại suýt rỏ nước mắt vì thương anh. Chị muốn lo cho anh, cùng anh lo cho những đứa em, lo cho gia đình và cho những đứa con. Chưa bao giờ chị lại cảm thấy it’s time như thế. Thế là chị không muốn để anh chờ thêm nữa. Giờ chị chỉ háo hức chờ anh làm cái việc hỏi đấy, bằng 1 cái đầu gối và 1 cái trên tay. Tháng 12 cả hội bạn friends for life của anh sẽ về, cả hội không thiếu một người, sẽ nhập cùng cái hội “phù dâu đực” 5 đứa của chị cùng những người we truly care for. Ơ, thế là anh chị buộc cái nút lại với nhau đấy! :D 

Hôm qua thế nào mà lại mơ buộc phải kết hôn với bạn trai đầu tiên Burin đúng như lời mình từng xin ở chùa cách đây 7 năm. Hồi 18t gặp trục trặc lớn với Burin trong lúc yêu thương bạn ý vô cùng, đêm giao thừa đi lễ ở chùa Quán Sứ mình đã khấn, tên con là như này ngày sinh như kia xin được quay lại yêu thương bạn này ngày sinh như này như kia. Hơ, đúng là chả cái dại nào giống cái dại nào. Ngày đấy chẳng biết phải làm thế nào để cứu vãn, lúc đi chùa nghĩ chỉ xin được giúp đỡ điều đấy còn những điều khác đều cố thì sẽ làm được (ví dụ như học hành, công việc…). Nghĩ là hai bạn đều rất thương yêu nhau, nhưng còn trẻ dại quá, không biết làm thế nào để giải quyết mâu thuẫn với nhau cả, mình xin cho 7 năm sau khi đã trưởng thành sẽ quay trở lại yêu thương nhau trưởng thành hơn. Lời gì nói trước Phật trước Thánh đều linh thiêng cả. Dạo này thời hạn 7 năm đã hết, mình cứ nghĩ mãi về hậu quả của những lời nói đấy. Trong giấc mơ, cả hai vẫn nhớ về những yêu thương ngày trước, vẫn thấy chút gì đó rung động với nhau, nhưng cả hai đều buồn. Có lẽ vì rung động đó là thứ tình cảm trìu mến của những người đã từng chia sẻ với nhau yêu thương đầu đời, trong sáng và khó quên. Còn nỗi buồn là vì sự đứt gãy trước đây không thể nối lại được nữa, nay lại bị ép ngắt đi mối liên hệ mới và cố buộc lại với nhau. Burin buồn vì bị chia cắt với bạn gái hiện tại. Mình cũng chảy nước mắt khi nghĩ đến việc anh bạn trai hiện tại chưa từng xuất hiện trong cuộc đời mình. Cho đến bây giờ, Burin luôn là người mình mơ thấy nhiều nhất mặc dù 4,5 năm rồi chẳng còn suy nghĩ gì nhiều. Vậy mà những giấc mơ chập chờn về bạn ấy, mình vẫn nhớ được giọng nói, nhớ từng tiếng bạn ý khanh khách cười. 7 năm rồi không một lần găp lại, không một lời nói chuyện, thế mới lạ chứ. Bạn ý đã là một phần đời rất đẹp của mình. Trong giấc mơ lần này, mình cứ nhớ mãi, trong lúc bạn ý trở về sống động như thế, điều duy nhất mình nghĩ đến chỉ là anh bạn trai hiện tại của mình. Mình nhớ anh ấy quá, muốn lại được về bên anh ấy. Burin là những gì trong trẻo nhất, nhưng anh mới là hiện tại của mình. Và cả tương lai của mình.

(Source: dukefaniam)

When our hands finally met, everything that needed to be said, was said.

dont-blink-ryan said: Pleaseee post more Van Gogh

observando:

My top 10:

"Be clearly aware of the stars and infinity on high. Then life seems almost enchanted after all."

"It is good to love many things, for therein lies the true strength, and whosoever loves much performs much, and can accomplish much, and what is done in love is well done."

"I dream my painting and I paint my dream."

"There is nothing more truly artistic than to love people."

"I don’t know anything with certainty, but seeing the stars makes me dream."

"I would rather die of passion than of boredom."

"If you hear a voice within you say you cannot paint, then by all means paint and that voice will be silenced."

"I put my heart and soul into my work, and I have lost my mind in the process."

"I often think that the night is more alive and more richly colored than the day."

"A great fire burns within me, but no one stops to warm themselves at it, and passers-by only see a wisp of smoke."